Thơ Duyên Chiều mộng hòa thơm gió Vườn tôi xanh lá ngọc Cành hoa trắng lả lơi Lá biếc rung rinh nắng.
Yêu Yêu là chết ở trong lòng một ít Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu Cho rất nhiều song nhận chẳng bao nhiêu Người ta phụ, hoặc thờ ơ, chẳng bi...
Biển Anh không xứng là biển xanh Nhưng cũng xin làm bể biếc Để hát mãi bên em, con sóng nhỏ Suốt đời không nghỉ, giữa mênh mông.
Vội Vàng Tôi muốn tắt nắng đi Cho màu đừng nhạt mất Tôi muốn buộc gió lại Cho hương đừng bay đi. Của ong bướm này đây tuần tháng mật Này đây hoa của...
Cuối Tháng Ví tiền như gió mùa thu, Bay đi chẳng đợi lời ru của chủ. Lương vừa đến đã tạm biệt, Thôi cười nhẹ để tháng sau đầy.
Tình Online Anh thả tim chẳng ai đáp lại, Em đăng ảnh lại trăm like liền. Tình yêu ảo hóa thật liền, Chắc nhờ mạng mạnh và duyên mỉm cười.
Sáng Dậy Trễ Chuông reo chẳng chịu thức, Ngủ thêm năm phút thành trưa. Cuộc đời ai chẳng lười xưa, Nhưng thôi dậy kẻo lỡ cơm nhà.