Ngày cạn

 Áo xưa bạc nửa bờ vai

Cao xanh trút tiếng thở dài vào mưa...


Buồn lan sang giọt chuông chùa

Lời kinh sám hối bỏ bùa một tôi


Giêng - Hai ngày sắp cạn rồi

Mộc miên nở đỏ ngóng người xa quê


Thương vay, ai ngược nẻo về

Tôi ngồi khóc mướn... Bộn bề, Xuân trôi.


Sáng nay có gió mùa về


Mải mê vội những vòng xe

Này em, có gió mùa về, sáng nay

Áo chưa đủ ấm, lạnh tay

Mà yêu thương vẫn cứ đầy đặn. Vui!


Trách chi một chút ngậm ngùi

Ai không thật bụng – thì thôi mặc người

Riêng ta,  “quê một cục” chơi

Bao dung với cả những lời dối gian…


Lắng lòng nghe gió hân hoan

Ru mùa thăm thẳm, miên man tự tình

Gieo câu lục bát ru mình

Môi ngoan có nụ cười xinh theo về!