ÁO THỜI GIAN

 Áo thời gian phủ trên vai

Lẽ nào khâu tiếng thở dài làm khuy?

Ngũ hành biến sắc cũng tùy

Âm dương đậm nhạt thịnh suy vui buồn.


Tháng mười hai cánh hoa chuông

Mà sao im lặng chỉ buông sắc vàng?

Ý nghĩ thì mãi cũ càng

Những làn gió thổi mênh mang vơi đầy.


Áo thời gian đượm bóng mây

Lầu son, nghĩa địa đâu đây chập chờn

Hỗn mang danh lợi còn vờn

Ba nghìn thế giới hết hờn hay không?


Hôm nay mặc chiếc áo hồng

Bầy chuồn chuồn trắng mùa đông gần tàn

Lá khô vẫn đậu trên giàn

Hoa chuông vẫn nở ngập tràn hồn nhiên.