Có chùm tuyết lạnh lã chã rơi trong lòng người tha hương
Noel xứ lạ, Noel quê người
Bàn tay lạnh tự bao giờ, không ngọn lửa nào có thể hong đủ ấm?
Trên chuyến tàu về tan ca mỗi tối
Có biết bao ánh nhìn
Tìm mãi, không thấy ánh nhìn trìu mến
Có biết bao bàn tay lạnh, co trong túi áo
So mãi không tìm thấy đời nhau
Có biết bao bờ môi khép hờ
Lại không trao nổi một nụ hôn nồng ấm
Sự ga-lăng, tinh tế, thừa mứa trên đất khách
Sao lại phải chắp tay nguyện cầu?
Gót mòn lê phố, sương đẫm vai gầy
Sự minh chứng hùng hồn
Noel rỗng!
Chỉ có phố và em, nồng nàn, thủy chung, son sắt
Thấm đẫm!
Có lẽ Thượng Đế ngủ quên?
Phần quà tình yêu, còn đang vẽ vời trong câu chuyện cổ tích
Mùa đi qua mùa, hứng sương đêm đợi chờ
Kỳ tích… kỳ tích!
Chuông giáo đường vang vọng
Kinh Thánh nguyện cầu
Thượng Đế giật mình…
Thảng thốt!
Ơ kìa! con bé cuối trời xa…