Chạy mưa

 Mưa suốt thế này trời không mệt hay sao?

Cứ trút từng cơn như giận dữ...ào ào

Người người chạy mưa đất trời ướt át

Cho chốn thị thành thêm vội vã...lao xao.


Nơi miền Trung xa xôi từng đợt bão tràn vào

Biển gầm thét như nuốt từng tấc đất

Nhà cửa, xóm thôn hao mòn vật chất

Nước mắt âm thầm hòa nước lũ trôi nhanh.


Ta ở nơi đây tâm chẳng an lành

Buồn cho thân phận như bèo trôi mặt nước

Điều ta muốn ta còn chưa làm được

Thì giúp sao đành những nỗi khổ trần gian.


Sống đã bao năm vẫn mãi hoang mang

Bởi nguyên cớ đời cho ta góp mặt

Phải chăng vì trần thế này rộng đất

Nên nhận ta vào cho đủ những bon chen?


Dừng lại đi nào cơn giận của thiên nhiên

Đừng trút nữa lên thân hình tội nghiệp

Chữ S của chúng con đã khổ từ muôn kiếp

Dưới gót giày, họng súng lũ xâm lăng.


Hãy để đất nước con thêm xinh đẹp muôn phần

Cho bao thế hệ trước an lòng từ cõi thác

Mưa bão thế đủ rồi đừng thêm ác

Đừng để muộn phiền đầy ắp cả trong mơ.


Gửi tấm lòng mình vào những trang thơ

Mong một hạnh phúc thắp lên như lửa cháy

Mong sự bình yên ngập tràn trong hiện tại

Cho bao mái đầu thôi nghĩ ngợi ung dung.