Thêm một câu chuyện về vũ trụ
Bài thơ Giáng Sinh từ một kẻ vô thần
Con vẫn biết tim Chúa ngập tràn bao dung
Như tim Phật và những đấng thánh thần khác
Thuở xưa con lủi thủi cõi mê nghi ngại
Không tin gì nghĩ tôn giáo bịp ngôn
Ta là ta ta tự quyết phần hồn
Và lẫn xác đời cùng người tranh đấu
Sức con người đâu cao bằng vũ trụ
Quyền lực bạc tiền không phải thứ đầu tiên
Tâm hồn thanh thản an nhiên
Và tình yêu tình yêu trùm thế giới
Nhân loại bao mùa gió nổi
Quá bốn mươi con vẫn ngỡ lọt lòng
Quỳ bên chân tượng Chúa bao dung
Mới bắt đầu hiểu một phần
Người
Vĩ đại
Cảm ơn Đức Chúa Cha mãi mãi
Cho Giê Su giáng xuống cõi trần
Gánh trên vai nhân loại tội lỗi vạn lần
Cái chết đóng đinh thế gian Người bất tử
Đêm Noel sinh nhật Người mùa đông giá
Máng cỏ chăn chiên
Con ngồi bên chậu poinsettia* rực rỡ
Xây ngôi nhà bánh gừng
Kể cho con gái nghe về tình yêu và vũ trụ
Ơn vĩnh hằng Giáng Sinh an yên…